Phương Thanh Tuyết trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng: "Thực không dám giấu, con huyền âm chướng vân phong trong tay ta là do lão tổ đời trước của Bách Thú môn nhờ cơ duyên mà có được, tu vi lúc còn sống đã đạt đến mức Kim Đan viên mãn."
Cố An mừng thầm: "Vậy thì càng tốt, linh thạch không thành vấn đề, đạo hữu cứ việc ra giá."
Phương Thanh Tuyết lắc đầu: "Ta không có ý nâng giá, chỉ muốn nói cho đạo hữu biết, linh vật trân quý bực này đã bị Bách Thú môn ta bán đi phần lớn trong những năm tháng gian nan trước kia rồi."
Nghe vậy, Cố An nhíu mày.




